19
Mar
12

Yêu mà không bám víu?

Trần Đình Hoành

Chào các bạn,

Yêu là bám víu nhau, quấn chặt vào nhau, thế mới là yêu.

Nhưng đời là vô thường, tình cũng có thể rất vô thường

Nếu tình đi, làm sao mà không chới với cho được? Bờ vai mình đang tựa bỗng nhiên biến mất, làm sao mà không hụt hẫng, té ngã, nhức nhối? Người mình đang ôm ấp vỗ về bỗng nhiên đi mất, làm sao mà chẳng buốt giá thịt da?

Làm sao mà có được tâm tĩnh lặng? Làm sao ta có thể nói: Tâm tĩnh lặng thì không “bám theo”, không “vướng mắc”, không “bận bịu”, không “chấp”, không “trụ” vào đâu cả” ?

Những cuộc tình vỡ luôn làm ta đau đớn. Chẳng có cách nào khác hơn. Không yêu thì không đau, nhưng đã yêu là phải đau khi cuộc tình đổ vỡ.

Phỏng tay là phải rát.

Nhưng ta có thể “đau” mà không “khổ”.

Ta có thể nhớ nhung điên cuồng, hối tiếc ngập trời, nhưng vẫn không khổ. Ta có thể mất thăng bằng, chới với, ngã đổ, nhưng không khổ.

Khổ thường đến vì tuyệt vọng, uất ức, thù hận… Khổ không bao giờ đến vì yêu.

Ta yêu nàng, nàng đã rời xa, ta có thể nhớ nhung đau buốt, nhưng ta vẫn mong nàng được hạnh phúc tươi vui trên con đường mới, vì ta thật sự yêu nàng.

Và nàng rời ta cũng là lẽ thường của cuộc đời. Cuộc đời là vô thường. Vô thường là không cố định. “Thường” là cố định, là cứ như thế, như khi ta nói “Thường ngày tôi đi làm vào lúc 7 giờ sáng”. Vô thường là “không thường”, tức là không cố định, không đứng yên, luôn thay đổi.

Dù lý do là gì—hiểu lầm nhau, muốn đi đường mới, không còn thích đường cũ–thì việc nàng rời ta cũng là việc thường tình của đời sống như lá lên mầm rồi lá rụng. Cho nên chẳng lý do gì mà ta phải điên cuồng, bực dọc, thù hận…

Sao ta lại có thể điên cuồng bực dọc thù hận với nắng mưa lạnh nóng được?

Anh yêu em và trái tim anh đau buốt, nước mắt anh tuôn rơi, và tứ chi anh rũ liệt. Anh không chịu nỗi cơn đau này. Nhưng anh vẫn hỗ trợ sự lựa chọn của em. Anh yêu em. Dù con đường em chọn có anh trong đó hay không, anh cũng hỗ trợ em trong con đường đó, luôn mong em được hạnh phúc trên con đường đó, vì anh rất yêu em.

Anh yêu em chân thật. Tình yêu này là tình yêu cao quý nhất mà anh có thể cho em.

Anh yêu em, dù em chọn anh hay không.

Em muốn đi đường mới, anh để em đi, vì anh yêu em. I let you go because I love you. Anh buông em, không cố bấu víu, không cố níu kéo em lại ngược ý em.

Đó là không chấp, không trụ. Đó là buông xả, tĩnh lặng.

Nếu (1) ta hiểu lẽ vô thường và (2) yêu người thật sự, ta vẫn sẽ đau, nhưng không bao giờ khổ.

Chúc các bạn một ngày tĩnh lặng.

Mến,

Hoành


0 Responses to “Yêu mà không bám víu?”



  1. Để lại phản hồi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


Lượng người truy cập

  • 72,321 hits

Bài được xem nhiều nhất

  • Không
Tháng Ba 2012
M T W T F S S
« Feb   Apr »
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031  

%d bloggers like this: