09
Nov
12

Diễn Văn Chiến Thắng của Tổng Thống Barack Obama

Trần Đình Hoành chuyển ngữ

Đây là bản ghi lại bài diễn văn chiến thắng của Tổng thống Barack Obama tối thứ ba [6 tháng 11, 2012] tại McCormick’s Place ở Chicago. Bài này lấy từ trang web của một đài phát thanh ở Alabama thuộc hệ thống National Public Radio, với chú thích của biên tập viên:“Các bài ghi lại của NPR được thực hiện với thời hạn gấp rút cho NPR, và mức độ chính xác có thể khác nhau. Bản này có thể sẽ không phải là bản cuối cùng, và có thể được cập nhật hay chỉnh sửa trong tương lai.”Với điểm ghi nhớ đó, đây là bản văn:

KHÁN GIẢ: (reo hò) Bốn năm nữa! Bốn năm nữa! Bốn năm nữa! Bốn năm nữa! Bốn năm nữa! Bốn năm nữa! Bốn năm nữa! Bốn năm nữa!

TỔNG THỐNG BARACK OBAMA: Cảm ơn. Cảm ơn. Cảm ơn rất nhiều. (hoan hô, vỗ tay không ngừng)

Đêm nay, hơn 200 năm sau khi cựu thuộc địa thắng quyền tự quyết cho số phận của mình, nhiệm vụ kiện toàn đất nước chúng ta tiếp tục tiến bước.

Tiếp tục tiến bước bởi vì chính các bạn. Tiếp tục tiến bước bởi vì các bạn đã xác định lần nữa tinh thần chiến thắng chiến tranh và trì trệ, tinh thần đã nâng đất nước này từ vực sâu của tuyệt vọng lên đỉnh cao của hy vọng, lòng tin rằng trong khi mỗi chúng ta theo đuổi giấc mơ của riêng mình, chúng ta là một gia đình Mỹ, và chúng ta lên hoặc xuống với nhau như là một quốc gia và một dân tộc. (Hoan hô, vỗ tay.)

Đêm nay, trong cuộc bầu cử này, các bạn, dân tộc Mỹ, nhắc lại cho chúng ta rằng dù con đường của chúng ta đã nhiều khó khăn, cuộc hành trình của chúng ta đã dài, nhưng chúng ta đã chiến đấu trở ngược lại, và chúng ta biết trong trái tim của chúng ta rằng đối với nước Mỹ, điều tốt nhất vẫn còn đang đến. (Hoan hô, vỗ tay.)

Tôi muốn cảm ơn từng người Mỹ đã tham dự vào cuộc bầu cử này. (Hoan hô, vỗ tay.) Dù là bạn đi bầu lần đầu – (hoan hô) – hay sắp hàng đợi rất lâu – (hoan hô) – à điều này, chúng ta phải chỉnh sửa chuyện đó (Hoan hô, vỗ tay.) Dù là bạn đi trên đường hay dở máy điện thoại – (hoan hô, vỗ tay) – dù là bạn cầm biển Obama hay biển Romney, bạn đã làm cho tiếng nói của bạn được nghe thấy và bạn đã tạo ra một khác biệt. (Hoan hô, vỗ tay.)

Tôi vừa nói chuyện với Thống đốc Romney và tôi chúc mừng Thống đốc và Paul Ryan về một cuộc tranh cử kịch liệt. (Hoan hô, vỗ tay.) Chúng tôi đã đấu tranh khốc liệt, nhưng đó chỉ vì chúng tôi yêu đất nước này một cách sâu sắc và chúng tôi quan tâm rất mạnh mẽ về tương lai của đất nước này. Từ George đến Lenore đến con của họ là Mitt, gia đình Romey đã chọn tận hiến cho nước Mỹ bằng cuộc đời công bộc. Và đó là di sản mà chúng ta vinh danh và tung hô đêm nay. (Hoan hô, vỗ tay.) Trong những tuần tới, tôi đợi để ngồi xuống cùng với Thống đốc Romney tìm cách làm việc chung để đưa đất nước này tiến bước. (Hoan hô, vỗ tay.)

Tôi muốn cảm ơn bạn và là partner của tôi trong nhiều năm nay, người chiến sĩ hạnh phúc của nước Mỹ, vị phó tổng thống mà bất kỳ ai cũng hy vọng có, Joe Biden. (Hoan hô, vỗ tay.)

Và tôi không thể là người như hôm nay nếu không có người phụ nữ đã đồng ý lấy tôi 20 năm trước. (Hoan hô, vỗ tay.) Để tôi nói công khai điều này. Michelle, anh chưa bao giờ yêu em hơn lúc này. (Hoan hô, vỗ tay.) Anh chưa bao giờ hãnh diện hơn lúc này, nhìn nước Mỹ yêu em như là đệ nhất phu nhân của nước ta. (Hoan hô, vỗ tay.)

Sasha và Malia – (hoan hô, vỗ tay) – ngay trước mắt mẹ cha, các con đang trưởng thành để trở thành những người phụ nữ mạnh mẽ, thông minh và đẹp, như là mẹ của các con. (Hoan hô, vỗ tay.) Và ba rất hãnh diện với các con. Nhưng ba nói với các con điều này ngay bây giờ, có lẽ là một con chó [trong nhà] là đủ rồi.

Với đội vận động tranh cử và các tình nguyện viên hay nhất trong lịch sử chính trị – (hoan hô, vỗ tay) – hay nhất – hay nhất xưa nay – (hoan hô, vỗ tay) – một số trong các bạn chỉ mới làm việc lần này, và một số khác đã từng bên cạnh tôi ngay từ đầu. (Hoan hô, vỗ tay.)

Nhưng tất cả các bạn là gia đình. Dù bạn làm gì hay sẽ đi đâu từ đây, bạn sẽ mang theo ký ức lịch sử mà chúng ta đã thực hiện với nhau. (Hoan hô, vỗ tay). Và bạn sẽ có sự tri ân cả đời của một tổng thống biết ơn. Cảm ơn các bạn về lòng tin suốt đường – (hoan hô, vỗ tay) – qua từng ngọn đồi, qua từng thung lũng. (Hoan hô, vỗ tay.) Các bạn đã nâng tôi lên cả ngày, và tôi sẽ luôn luôn biết ơn về tất cả những gì các bạn đã làm và mọi công việc phi thường mà các bạn đã giúp vào. (Hoan hô, vỗ tay.)

Tôi biết rằng vận động chính trị đôi khi có thể thấy như là việc nhỏ, thậm chí ngớ ngẩn. Và điều đó tạo ra nhiều thực phẩm cho những kẻ nhạo báng thích nói với chúng ta rằng chính trị chẳng là gì hơn là một cuộc đấu tranh của cái tôi hay là lĩnh vực của các nhóm quyền lợi đặc biệt. Nhưng nếu các bạn có dịp nói chuyện với những người đến dự các buổi họp mặt của các bạn và đứng chen chúc dọc theo hàng rào dây trong hội trường thể thao trong một trường trung học hay – hay thấy những người làm việc trễ đến tối trong một văn phòng vận động tranh cử trong một quận nhỏ xíu xa nhà, các bạn sẽ khám phá ra một điều khác.

Các bạn sẽ nghe lòng quyết tâm trong giọng nói của một nhân viên tổ chức mặt trận trẻ trung đang cố hoàn tất đại học và muốn chắc chắn rằng mọi em bé đều có một cơ hội đi học như thế. (Hoan hô, vỗ tay.) Các bạn sẽ nghe sự hãnh diện trong lời nói của một tình nguyện viên đi từ nhà này sang nhà kia bởi vì anh của cô ấy rốt cuộc đã có việc, vì hãng sản xuất xe hơi ở địa phương đã thêm được một ca làm. (Hoan hô, vỗ tay.)

Các bạn sẽ nghe lòng yêu nước sâu sắc trong giọng nói của một người vợ lính làm việc với điện thoại rất trễ trong đêm để chắc chắn rằng không người nào chiến đấu cho đất nước mà phải chiến đấu để có việc làm hay để có một mái nhà trên đầu họ khi họ trở về [từ chiến trường] (Hoan hô, vỗ tay.)

Đó là lý do tại sao chúng ta làm điều này. Đó là điều mà chính trị có thể là. Đó là tại sao bầu cử là quan trọng. Đó chẳng là chuyện nhỏ, đó là chuyện lớn. Đó là chuyện quan trọng. Dân chủ trong một quốc gia 300 triệu người có thể rất ồn ào, hỗn độn và phức tạp. Chúng ta có ý kiến riêng của chúng ta. Mỗi người chúng ta có những tin tưởng sâu sắc. Và khi chúng ta gặp thời khó khăn, khi chúng ta làm những quyết định lớn như là một quốc gia, tất nhiên là sẽ khuấy động cảm xúc mạnh mẽ, khuấy động tranh cãi. Điều đó sẽ không thay đổi sau đêm nay. Và nó không nên thay đổi. Những tranh luận chúng ta có là con dấu của tự do của chúng ta, và chúng ta không bao giờ có thể quên rằng ngay lúc chúng ta đang nói chuyện đây, nhiều người trong những quốc gia xa xôi đang mạo hiểm với tính mạng của họ ngay lúc này chỉ để có được một cơ hội để tranh luận về những vấn đề quan trọng – (hoan hô, vỗ tay) – cơ hội để bỏ phiếu như chúng ta đã làm hôm nay.

Nhưng dù là với những bất đồng, đa số chúng ta chia sẻ một số hy vọng cho tương lai nước Mỹ.

Chúng ta muốn con cái chúng ta lớn lên trong một đất nước mà các em có thể vào những trường học tốt nhất, thầy cô giỏi nhất – (hoan hô, vỗ tay) – một đất nước sống xứng đáng với di sản là lãnh đạo thế giới về kỹ thuật, khám phá, và phát minh – (hoan hô, vỗ tay lác đác) – với đủ mọi công việc tốt và doanh nghiệp mới theo sau.

Chúng ta muốn con cái chúng ta sống trong một nước Mỹ không bị nợ nần đè nặng, không bị làm yếu đi bởi bất bình đẳng, không bị đe dọa bởi quyền lực hủy diệt của một hành tinh đang nóng dần. (Hoan hô, vỗ tay.)

Chúng ta muốn để lại cho con cháu một đất nước an toàn và toàn thế giới tôn trọng và ngưỡng mộ, một đất nước được bảo vệ bởi một lực lượng quân sự mạnh nhất, những đội quân tài ba nhất – mà thế giới này từng thấy – (hoan hô, vỗ tay) – nhưng đồng thời cũng là một đất nước tự tin vượt qua thời chiến tranh này để uốn nắn một nền hòa bình được xây dựng trên lời hứa hòa bình và phẩm giá cho mỗi con người.

Chúng ta tin vào một nước Mỹ rộng lượng, vào một nước Mỹ từ tâm, vào một nước Mỹ chịu đựng mở cửa cho giấc mơ của cô con gái của một người di dân đang học trong các trường của chúng ta và tuyên hứa trung thành với lá cờ của chúng ta – (hoan hô, vỗ tay) – cho một cậu bé ở khu nam thành phố Chicago thấy được cuộc đời bên sau góc đường chật hẹp gần nhất – (hoan hô, vỗ tay) – cho đứa con của một lao động làm bàn ghế ở North Carolina muốn thành bác sĩ hay khoa học gia, kỹ sư hay doanh nhân, nhà ngoại giao hay thậm chí thành tổng thống.

Đó là – (hoan hô, vỗ tay) – đó là tương lai chúng ta hy vọng. (Hoan hô, vỗ tay.)

Đó là tầm nhìn chúng ta chia sẻ. Đó là nơi chúng ta cần đến – tiến đến. (Hoan hô, vỗ tay.) Đó là nơi chúng ta cần đến.

Bây giờ, chúng ta sẽ bất đồng ý, đôi khi dữ dội, về việc làm sao để đến đó. Cũng như hơn 2 thế kỷ qua, sự tiến bộ sẽ đến kiểu lâu lâu nhấn ga bất ngờ. Không chỉ là một đường thẳng. Không chỉ mà một con đường trơn tru. Tự chính nó, sự nhận thức rằng chúng ta có những hy vọng chung, những giấc mơ chung, sẽ không chấm dứt những bế tắc, không giải quyết mọi vấn đề của chúng ta hay thay được công việc tỉ mỉ tạo đồng thuận và thực hiện các thỏa hiệp khó khăn cần thiết để đẩy quốc gia này tiến tới.

Nhưng sợi dây liên kết chung đó là điểm chúng ta phải khởi đầu. Nền kinh tế của chúng ta đang hồi phục. Một thập niên chiến tranh đang chấm dứt. (hoan hô, vỗ tay). Một chiến dịch dài đã kết thúc. (Hoan hô, vỗ tay.) Và dù là tôi xứng cho lá phiếu của các bạn hay không, tôi đã lắng nghe các bạn. Tôi đã học từ các bạn. Và các bạn đã làm tôi thành một tổng thống khá hơn. Và với những câu chuyện và những phấn đấu của các bạn, tôi trở về Nhà Trắng quyết tâm hơn và hứng khởi hơn bao giờ hết về công việc phải làm và tương lai trước mặt. (Hoan hô, vỗ tay.)

Đêm nay các bạn đã bầu cho hành động, không chỉ là chính trị thường tình. (Hoan hô, vỗ tay.) Các bạn đã bầu chọn chúng tôi để chúng tôi tập trung vào công ăn việc làm của các bạn, không phải công ăn việc làm của chúng tôi.

Và trong những tuần và tháng tới đây, tôi mong đợi được với tay ra và làm việc với lãnh đạo của cả hai đảng để đối phó với các thử thách mà chúng ta chỉ có thể giải quyết cùng nhau – giảm bội chi ngân sách, cải thiện luật thuế, chỉnh sửa hệ thống di trú, giải thoát chúng ta khỏi [lệ thuộc vào] xăng dầu nước ngoài. Chúng ta còn nhiều việc phải làm. (Hoan hô, vỗ tay.)

Nhưng đó không có nghĩa là công việc của các bạn đã xong. Vai trò của người công dân trong nền dân chủ của chúng ta không chấm dứt với lá phiếu của các bạn. Nước Mỹ không bao giờ là cái gì có thể làm được cho chúng ta; nước Mỹ là chúng ta có thể cùng nhau làm gì, thông qua công việc khó khăn, bức xúc nhưng lại cần thiết – đó là quyền tự quản. Đó là nguyên tắc mà trên đó nước ta đã được xây dựng.

Đất nước này giàu của cải hơn bất kì quốc gia nào, nhưng đó không phải là cái làm chúng ta giàu. Chúng ta có quân đội hùng hậu nhất trong lịch sử, nhưng đó không phải là cái làm chúng ta mạnh. Đại học của chúng ta, văn hóa của chúng ta là sự ganh tị của thế giới, nhưng đó không phải là cái làm cho thế giới liên tục đến bờ biển của chúng ta. Cái làm cho nước Mỹ phi thường là những sợi dây liên kết buộc lại với nhau một quốc gia gồm nhiều chủng tộc nhất địa cầu, lòng tin rằng số phận của chúng ta được cùng chia sẻ – (hoan hô, vỗ tay) – rằng đất nước này chỉ có thể hoạt động khi chúng ta chấp nhận một số trách nhiệm đối với nhau và đối với các thế hệ tương lai, để tự do – mà quá nhiều người Mỹ đã chiến đấu và bỏ mình để giữ gìn – đến cùng với trách nhiệm cũng như với quyền lợi, trong đó có tình yêu và việc thiện và nhiệm vụ và lòng yêu nước. Đó là cái làm cho nước Mỹ thành vĩ đại. (hoan hô, vỗ tay).

Tôi đầy hy vọng đêm nay bởi vì tôi đã thấy tinh thần này hành động trong nước Mỹ. Tôi đã thấy tinh thần này trong doanh nghiệp gia đình mà người chủ thà giảm lương cho chính mình hơn là cho những người láng giềng nghỉ việc, và trong những công nhân thà giảm giờ làm việc [và tiền lương] hơn là thấy một người bạn bị mất việc. Tôi đã thấy tinh thần này trong những người lính tình nguyện vào quân ngủ trở lại sau khi đã mất một phần của cơ thể, và trong những đội người nhái SEAL tấn công lên lầu lao vào bóng tối và hiểm nguy bởi vì họ biết có một đồng đội theo sau bảo vệ lưng họ. (Hoan hô, vỗ tay.) Tôi đã thấy tình thần này trên các bờ biển của New Jersey và New York, nơi mà các lãnh đạo của mọi đảng phái và mọi cấp của chính phủ gạt mọi bất đồng sang một bên để giúp cộng đồng xây dựng lại từ đống gạch vụn của cơn bão kinh hồn. (Hoan hô, vỗ tay.)

Và tôi đã thấy tinh thần này mấy hôm trước ở Mentor, Ohio, nơi một người cha kể lại câu chuyện về cô con gái 8 tuổi chiến đấu với bệnh ung thư máu đến nỗi tài sản của gia đình suýt tiêu tán hoàn toàn nếu không nhờ luật cải thiện y tế được thông qua vài tháng trước khi công ty bảo hiểm định ngưng trả tổn phí y tế cho em bé. (Hoan hô, vỗ tay.). Tôi đã có cơ hội không chỉ nói chuyện với người cha, mà còn được gặp cháu bé phi thường. Và khi người cha kể cho đám đông, nghe câu chuyện của người cha, mọi cha mẹ trong phòng đó đều rơm rớm nước mắt vì họ biết cháu bé đó cũng có thể là con của chúng ta.

Và tôi biết mỗi người Mỹ muốn tương lai của cháu bé đó cũng được sáng lạn như thế. Đó là con người của chúng ta. Đó là đất nước mà tôi hãnh diện dẫn đường như là một tổng thống. (Hoan hô, vỗ tay.)

Và đêm nay, bất chấp mọi khó khăn chúng ta đã đi qua, bất chấp mọi bức xúc của Washington, tôi chưa từng hy vọng về tương lai của chúng ta nhiều như hôm nay. (Hoan hô, vỗ tay.) Tôi chưa từng hy vọng về tương lai của nước Mỹ nhiều như hôm nay. Và tôi yêu cầu các bạn làm bền vững niềm hy vọng đó.

MỘT KHÁN GIẢ: Chúng tôi đã đưa ông về lại, Tổng thống!

TỔNG THỐNG OBAMA: Tôi không nói về lạc quan mù quáng, loại hy vọng bỏ lơ gánh nặng vĩ đại của những công việc sắp đến và những ụ mô trên đường ta đi. Tôi không nói đến lý tưởng hảo huyền cho phép chúng ta chỉ ngồi bên lề hay trốn tránh chiến đấu. Tôi luôn luôn tin rằng hy vọng là điều cứng đầu bên trong chúng ta, dù khi mọi bằng chứng đều chỉ về hướng ngược lại, vẫn luôn nhất quyết rằng có một điều gì đó tốt hơn đang chờ đợi chúng ta nếu chúng ta có can đảm để tiếp tục tiến tới, tiếp tục làm việc, tiếp tục chiến đấu. (Hoan hô, vỗ tay.)

Hỡi nước Mỹ, tôi tin rằng chúng ta có thể xây thêm từ những thành tựu ta đã đạt được và tiếp tục chiến đấu để tạo ra công ăn việc làm mới và cơ hội mới và an minh mới cho tầng lớp trung lưu. Tôi tin rằng chúng ta có thể giữ lời hứa của ông cha ta thời lập quốc, [đó là] ý tưởng rằng nếu bạn bằng lòng làm việc chăm chỉ, không cần biết bạn là ai hay bạn từ đâu đến hay bạn có ngoại hình thế nào hay bạn yêu nơi nào (?). Không quan trọng là bạn da đen hay da trắng hay người gốc nói tiếng Tây Ban Nha hay gốc Á châu hay gốc thổ dân da đỏ hay trẻ hay già hay giàu hay nghèo, lành lặn, khuyết tật, đồng tính hay không đồng tính. (Hoan hô, vỗ tay.) Bạn có thể thành công ở nước Mỹ nếu bạn bằng lòng thử. (Hoan hô, vỗ tay.)

Tôi tin rằng chúng ta có thể cùng nhau nắm lấy tương lai bởi vì chúng ta không chia rẽ như chính trị của chúng ta ra vẻ. Chúng ta không yếm thế như các thầy bàn vẫn tin. Chúng ta lớn hơn tổng số của các đam mê cá nhân và chúng ta lớn hơn là một nhóm các tiểu bang màu đỏ và tiểu bang màu xanh. Chúng ta là, và vĩnh viễn sẽ là, Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. (Hoan hô, vỗ tay.)

Và cùng nhau, với sự giúp đỡ của các bạn và hồng ân của Chúa, chúng ta sẽ tiếp tục cuộc hành trình đi tới và nhắc nhở thế giới vì sao chúng ta sống trong quốc gia vĩ đại nhất trên địa cầu. (Hoan hô, vỗ tay.) Cảm ơn nước Mỹ. (Hoan hô vỗ tay.) Chúa ban phúc cho các bạn. Chúa ban phúc cho nước Mỹ. (Hoan hô, vỗ tay.)

(Trần Đình Hoành chuyển ngữ)

President Barack Obama’s victory speech

Here’s a transcript of President Barack Obama’s victory speech Tuesday night at Chicago’s McCormick Place. It’s taken from the website of an Alabama affiliate of National Public Radio, and comes with this editor’s note:

NPR transcripts are created on a rush deadline by a contractor for NPR, and accuracy and availability may vary. This text may not be in its final form and may be updated or revised in the future.

With that in mind, the transcript:

Obama Victory Speech – Chicago July 7, 2012

AUDIENCE MEMBERS: (Chanting.) Four more years! Four more years! Four more years! Four more years! Four more years! Four more years! Four more years! Four more years!

PRESIDENT BARACK OBAMA: Thank you. Thank you. Thank you so much. (Sustained cheers, applause.)

Tonight, more than 200 years after a former colony won the right to determine its own destiny, the task of perfecting our union moves forward. (Cheers, applause.)

It moves forward because of you. It moves forward because you reaffirmed the spirit that has triumphed over war and depression, the spirit that has lifted this country from the depths of despair to the great heights of hope, the belief that while each of us will pursue our own individual dreams, we are an American family, and we rise or fall together as one nation and as one people. (Cheers, applause.)

Tonight, in this election, you, the American people, reminded us that while our road has been hard, while our journey has been long, we have picked ourselves up, we have fought our way back, and we know in our hearts that for the United States of America, the best is yet to come.

(Cheers, applause.) I want to thank every American who participated in this election. (Cheers, applause.) Whether you voted for the very first time – (cheers) – or waited in line for a very long time – (cheers) – by the way, we have to fix that. (Cheers, applause.) Whether you pounded the pavement or picked up the phone – (cheers, applause) – whether you held an Obama sign or a Romney sign, you made your voice heard and you made a difference. (Cheers, applause.)

I just spoke with Governor Romney and I congratulated him and Paul Ryan on a hard-fought campaign. (Cheers, applause.) We may have battled fiercely, but it’s only because we love this country deeply and we care so strongly about its future. From George to Lenore to their son Mitt, the Romney family has chosen to give back to America through public service. And that is a legacy that we honor and applaud tonight. (Cheers, applause.) In the weeks ahead, I also look forward to sitting down with Governor Romney to talk about where we can work together to move this country forward.

(Cheers, applause.)

I want to thank my friend and partner of the last four years, America’s happy warrior, the best vice president anybody could ever hope for, Joe Biden. (Cheers, applause.)

And I wouldn’t be the man I am today without the woman who agreed to marry me 20 years ago. (Cheers, applause.) Let me say this publicly. Michelle, I have never loved you more. (Cheers, applause.) I have never been prouder to watch the rest of America fall in love with you too as our nation’s first lady. (Cheers, applause.)

Sasha and Malia – (cheers, applause) – before our very eyes, you’re growing up to become two strong, smart, beautiful young women, just like your mom. (Cheers, applause.) And I am so proud of you guys. But I will say that for now, one dog’s probably enough. (Laughter.)

To the best campaign team and volunteers in the history of politics – (cheers, applause) – the best – the best ever – (cheers, applause) – some of you were new this time around, and some of you have been at my side since the very beginning.

(Cheers, applause.) But all of you are family. No matter what you do or where you go from here, you will carry the memory of the history we made together. (Cheers, applause.) And you will have the lifelong appreciation of a grateful president. Thank you for believing all the way – (cheers, applause) – to every hill, to every valley. (Cheers, applause.) You lifted me up the whole day, and I will always be grateful for everything that you’ve done and all the incredible work that you’ve put in. (Cheers, applause.)

I know that political campaigns can sometimes seem small, even silly. And that provides plenty of fodder for the cynics who tell us that politics is nothing more than a contest of egos or the domain of special interests. But if you ever get the chance to talk to folks who turned out at our rallies and crowded along a rope line in a high school gym or – or saw folks working late at a campaign office in some tiny county far away from home, you’ll discover something else.

You’ll hear the determination in the voice of a young field organizer who’s working his way through college and wants to make sure every child has that same opportunity. (Cheers, applause.) You’ll hear the pride in the voice of a volunteer who’s going door to door because her brother was finally hired when the local auto plant added another shift. (Cheers, applause.)

You’ll hear the deep patriotism in the voice of a military spouse who’s working the phones late at night to make sure that no one who fights for this country ever has to fight for a job or a roof over their head when they come home. (Cheers, applause.)

That’s why we do this. That’s what politics can be. That’s why elections matter. It’s not small, it’s big. It’s important. Democracy in a nation of 300 million can be noisy and messy and complicated. We have our own opinions. Each of us has deeply held beliefs. And when we go through tough times, when we make big decisions as a country, it necessarily stirs passions, stirs up controversy. That won’t change after tonight. And it shouldn’t. These arguments we have are a mark of our liberty, and we can never forget that as we speak, people in distant nations are risking their lives right now just for a chance to argue about the issues that matter – (cheers, applause) – the chance to cast their ballots like we did today.

But despite all our differences, most of us share certain hopes for America’s future.

We want our kids to grow up in a country where they have access to the best schools and the best teachers – (cheers, applause) – a country that lives up to its legacy as the global leader in technology and discovery and innovation – (scattered cheers, applause) – with all of the good jobs and new businesses that follow.

We want our children to live in an America that isn’t burdened by debt, that isn’t weakened up by inequality, that isn’t threatened by the destructive power of a warming planet. (Cheers, applause.)

We want to pass on a country that’s safe and respected and admired around the world, a nation that is defended by the strongest military on earth and the best troops this – this world has ever known – (cheers, applause) – but also a country that moves with confidence beyond this time of war to shape a peace that is built on the promise of freedom and dignity for every human being.

We believe in a generous America, in a compassionate America, in a tolerant America open to the dreams of an immigrant’s daughter who studies in our schools and pledges to our flag – (cheers, applause) – to the young boy on the south side of Chicago who sees a life beyond the nearest street corner – (cheers, applause) – to the furniture worker’s child in North Carolina who wants to become a doctor or a scientist, an engineer or an entrepreneur, a diplomat or even a president.

That’s the – (cheers, applause) – that’s the future we hope for.

(Cheers, applause.) That’s the vision we share. That’s where we need to go – forward. (Cheers, applause.) That’s where we need to go. (Cheers, applause.)

Now, we will disagree, sometimes fiercely, about how to get there. As it has for more than two centuries, progress will come in fits and starts. It’s not always a straight line. It’s not always a smooth path. By itself, the recognition that we have common hopes and dreams won’t end all the gridlock, resolve all our problems or substitute for the painstaking work of building consensus and making the difficult compromises needed to move this country forward.

But that common bond is where we must begin. Our economy is recovering. A decade of war is ending. (Cheers, applause.) A long campaign is now over. (Cheers, applause.) And whether I earned your vote or not, I have listened to you. I have learned from you. And you’ve made me a better president. And with your stories and your struggles, I return to the White House more determined and more inspired than ever about the work there is to do and the future that lies ahead. (Cheers, applause.)

Tonight you voted for action, not politics as usual. (Cheers, applause.) You elected us to focus on your jobs, not ours.

And in the coming weeks and months, I am looking forward to reaching out and working with leaders of both parties to meet the challenges we can only solve together – reducing our deficit, reforming out tax code, fixing our immigration system, freeing ourselves from foreign oil. We’ve got more work to do. (Cheers, applause.)

But that doesn’t mean your work is done. The role of citizens in our democracy does not end with your vote. America’s never been about what can be done for us; it’s about what can be done by us together, through the hard and frustrating but necessary work of self- government. (Cheers, applause.) That’s the principle we were founded on.

This country has more wealth than any nation, but that’s not what makes us rich. We have the most powerful military in history, but that’s not what makes us strong. Our university, our culture are all the envy of the world, but that’s not what keeps the world coming to our shores. What makes America exceptional are the bonds that hold together the most diverse nation on Earth, the belief that our destiny is shared – (cheers, applause) – that this country only works when we accept certain obligations to one another and to future generations, so that the freedom which so many Americans have fought for and died for come with responsibilities as well as rights, and among those are love and charity and duty and patriotism. That’s what makes America great. (Cheers, applause.)

I am hopeful tonight because I have seen this spirit at work in America. I’ve seen it in the family business whose owners would rather cut their own pay than lay off their neighbors and in the workers who would rather cut back their hours than see a friend lose a job. I’ve seen it in the soldiers who re-enlist after losing a limb and in those SEALs who charged up the stairs into darkness and danger because they knew there was a buddy behind them watching their back. (Cheers, applause.) I’ve seen it on the shores of New Jersey and New York, where leaders from every party and level of government have swept aside their differences to help a community rebuild from the wreckage of a terrible storm. (Cheers, applause.)

And I saw it just the other day in Mentor, Ohio, where a father told the story of his 8-year-old daughter whose long battle with leukemia nearly cost their family everything had it not been for health care reform passing just a few months before the insurance company was about to stop paying for her care. (Cheers, applause.) I had an opportunity to not just talk to the father but meet this incredible daughter of his. And when he spoke to the crowd, listening to that father’s story, every parent in that room had tears in their eyes because we knew that little girl could be our own.

And I know that every American wants her future to be just as bright. That’s who we are. That’s the country I’m so proud to lead as your president. (Cheers, applause.)

And tonight, despite all the hardship we’ve been through, despite all the frustrations of Washington, I’ve never been more hopeful about our future. (Cheers, applause.) I have never been more hopeful about America. And I ask you to sustain that hope.

AUDIENCE MEMBER: We got your back, Mr. President!

PRESIDENT OBAMA: I’m not talking about blind optimism, the kind of hope that just ignores the enormity of the tasks ahead or the road blocks that stand in our path. I’m not talking about the wishful idealism that allows us to just sit on the sidelines or shirk from a fight. I have always believed that hope is that stubborn thing inside us that insists, despite all the evidence to the contrary, that something better awaits us so long as we have the courage to keep reaching, to keep working, to keep fighting. (Cheers, applause.)

America, I believe we can build on the progress we’ve made and continue to fight for new jobs and new opportunities and new security for the middle class. I believe we can keep the promise of our founding, the idea that if you’re willing to work hard, it doesn’t matter who you are or where you come from or what you look like or where you love (ph). It doesn’t matter whether you’re black or white or Hispanic or Asian or Native American or young or old or rich or poor, abled, disabled, gay or straight. (Cheers, applause.) You can make it here in America if you’re willing to try.

(Cheers, applause.)

I believe we can seize this future together because we are not as divided as our politics suggests. We’re not as cynical as the pundits believe. We are greater than the sum of our individual ambitions and we remain more than a collection of red states and blue states. We are, and forever will be, the United States of America. (Cheers, applause.)

And together, with your help and God’s grace, we will continue our journey forward and remind the world just why it is that we live in the greatest nation on earth. (Cheers, applause.) Thank you, America. (Cheers, applause.) God bless you. God bless these United States. (Cheers, applause).

&nbsp


0 Responses to “Diễn Văn Chiến Thắng của Tổng Thống Barack Obama”



  1. Để lại phản hồi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


Lượng người truy cập

  • 72,319 hits

Bài được xem nhiều nhất

Tháng Mười Một 2012
M T W T F S S
« Oct   Dec »
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
2627282930  

%d bloggers like this: